phát ra những âm thanh mang ý nghĩa thông tin, biểu hiện ý nghĩ, tâm tư tình cảm, diễn đạt kiến thức bằng lời, từ ngữ. Là phương tiện giao tiếp giữa người với nhau. N là thông hiểu những ý tưởng hình thành trong đầu và biểu hiện dưới khuôn hình ngôn ngữ. Con người không có cơ quan riêng biệt để N mà thông qua trung tâm nói ở não, sử dụng các cơ quan có sẵn như phổi, lồng ngực và các cơ hô hấp, thanh quản, họng, màn hầu, lưỡi, môi, răng và mũi. Vd. lưỡi có một dây thần kinh vận động chi phối, nhưng khi nuốt và khi N lại do hai trung tâm điều khiển khác nhau. Tiếng nói có hai mặt được lưu tâm nghiên cứu: mặt truyền tải thông tin, tức lời N, đặc trưng của từng cộng đồng; mặt thẩm mĩ, vẻ đẹp, tức giọng N, đặc trưng của từng cá thể. Giọng N mỗi người khác nhau. Có giọng N trong trẻo, nhẹ nhàng, uyển chuyển duyên dáng, sáng sủa, nồng ấm, trầm lặng…; lại có giọng N khô khan, nặng chịch, thô cứng, choe chóe, chối tai, khó nghe… Giọng N chịu ảnh hưởng của cộng đồng ở từng vùng, thay đổi theo tuổi tác, tình trạng sức khỏe, tâm tư tình cảm của con người. Nghe liên quan mật thiết đến N. Điếc nặng, điếc sâu (x. Điếc) từ nhỏ sẽ gây nên câm nếu không được huấn luyện phục hồi chức năng; nghe kém, nghễnh ngãng cũng có thể gây ra N sai giọng (x. Nói sai giọng).