燃烧

[ránshāo]
 cháy; bùng cháy; bốc cháy; đốt cháy。物质剧烈氧化而发光、发热。可燃物质和空气中的氧剧烈化合是最常见的燃烧现象。
 燃烧弹
 bom cháy
 烈火熊熊燃烧。
 Lửa cháy đùng đùng


燃烧

熄灭   |   
ránshāo
(1)[burn]∶剧烈氧化;消耗燃料并发出光、热和气体
煤在炉子里燃烧
(2)[kindle]∶着火
干树叶一接触火立刻就燃烧