
Khi mệnh đề "A suy ra B" là đúng thì người ta nói rằng B là điều kiện cần của A và A là điều kiện đủ của B. Điều kiện cần còn được gọi là điều kiện ắt có (theo nghĩa có A ắt có B). Vd. một số chia hết cho 6 thì chẵn. Vậy "tính chẵn" là một điều kiện cần để "chia hết cho 6" và "chia hết cho 6" là điều kiện đủ của "tính chẵn".
Khi mệnh đề đảo "B suy ra A" cũng đúng thì A và B vừa là điều kiện cần vừa là điều kiện đủ của nhau. Trong trường hợp này người ta nói A là điều kiện cần và đủ của B. Thuật ngữ "cần và đủ" còn được thay thế bằng các thuật ngữ "khi và chỉ khi", "nếu và chỉ nếu" hoặc "tương đương".