phần dưới để đỡ một pho tượng Phật ở các chùa Việt Nam, thường có hình tượng là một toà sen, gọi là B tượng Phật. B này có thể làm bằng đá, gỗ, gạch, đất nung... Hình dáng và trang trí trên B phong phú và thay đổi theo thẩm mĩ từng thời đại, nhưng B tượng Phật luôn luôn chạm hoa sen. Thời Lý, B tượng Phật thường làm bằng đá, có ba phần: mặt B chạm hoa sen, thân B chạm sư tử và chân B hình bát giác. Hiện còn giữ được một B tượng thờ thời Lý ở Chương Sơn (Nam Định), mặt B đẹp, nguyên vẹn, trên cánh sen còn chạm hoa cúc và rồng, chân B phủ kín hoa văn sóng nước, hoa cúc, rồng. B của tượng "Quan Âm nghìn mắt nghìn tay" ở chùa Bút Tháp (Bắc Ninh) là một B không chỉ đẹp về tạo hình mà còn gợi lên mối liên tưởng về triết lí đạo Phật.
B thờ, làm bằng đá hoặc đôi khi bằng đất nung. Hình khối hộp chữ nhật gồm 3 phần: mặt B chạm hoa sen; thân B chia nhiều ô, chạm sư tử, rồng, chim thần, sen, cúc, vũ nữ; chân B làm theo kiểu "Chân quỳ dạ cá". Một số B có đế đỡ. B thờ là loại di vật điêu khắc của Phật giáo. Thời Trần xuất hiện khá nhiều vào khoảng cuối thế kỉ 14. Hiện nay còn giữ được 7 chiếc, có ghi niên đại.