1. (toán), đại lượng biến thiên, tức là đại lượng có thể nhận các giá trị khác nhau trong một miền giá trị nào đó. Trong trường hợp có nhiều B, người ta phân biệt B độc lập và B phụ thuộc. Vd. nếu coi bán kính r của hình tròn là B độc lập thì diện tích của nó S = pr2 là B phụ thuộc. Việc phân chia các B thành B độc lập và B phụ thuộc có tính chất tương đối.
2. (tin học; A. variable), trong ngôn ngữ lập trình, B được hiểu như sự trừu tượng hoá của khái niệm ô nhớ. Việc gán giá trị cho B, tức là khởi đầu hoặc sửa đổi nội dung ô nhớ, được thực hiện bởi mệnh đề gán. Một B được đặc trưng bởi tên gọi và bốn thuộc tính cơ bản: kiểu, giá trị, phạm vi và thời gian tồn tại. Tên gọi dùng để định địa danh và tham khảo tới giá trị do B giữ. Kiểu dùng để xác định cấu trúc thông tin cho các giá trị của B. Giá trị có thể thay đổi trong quá trình tính toán. Phạm vi và thời gian tồn tại của B được quy định bởi các khai báo trong chương trình.