
(tk. phương pháp điểm), phương pháp biểu thị bản đồ dùng để phản ánh sự phân bố kèm theo đặc trưng định lượng của các hiện tượng, thường phân tán trên lãnh thổ, bằng tập hợp các CĐ đặt trong phạm vi phân bố thực tế của hiện tượng. Mỗi CĐ mang trị số nhất định (trọng số điểm), vd. một điểm tương ứng với 100 ha lúa. Trên cùng một bản đồ có thể dùng các điểm có trọng số khác nhau, tương ứng với kích thước khác nhau của CĐ. Phương pháp CĐ vừa cho phép phản ánh trực quan bức tranh phân bố vừa xác định được số lượng của đối tượng được thể hiện tại các vùng khác nhau.