
giá cao nhất của một loại hàng hoá hoặc dịch vụ nhất định do nhà nước quy định để khống chế sự tăng lên quá mức của giá cả một hàng hoá, nhằm bảo vệ lợi ích của người mua hoặc người tiêu dùng.
Trong quản lí vĩ mô, đối với những hàng hoá giữ vị trí quan trọng trong sản xuất hoặc đời sống dân cư, giá cả hay biến động, nhà nước buộc phải khống chế bằng mức giá tối đa gọi là giá trần nhằm tránh sự nâng giá quá mức của người bán do họ ở vị trí độc quyền hoặc do hàng hoá khan hiếm. Khi GT đã được quy ấn định, người bán không được phép nâng giá bán thực tế quá mức giá trần.
GT cũng được hình thành theo sự thoả thuận giữa người mua với người bán để bảo vệ lợi ích của hai bên, nhưng chủ yếu là bảo vệ người mua.