(dân tộc), một biểu hiện của tín ngưỡng dân gian, rất phổ biến ở Việt Nam từ Bắc chí Nam. Đối tượng thờ cúng là Bà Mẹ được thần thánh hoá, xem như có sức mạnh siêu nhiên, có khả năng ban phước mang lại sự tốt lành cho cá nhân, gia đình và cộng đồng làng xã. Cơ sở xã hội của tục thờ M là vai trò to lớn của nữ giới Việt Nam trải qua trường kì lịch sử dân tộc, trong gia đình, ngoài xã hội, trong sản xuất và chiến đấu, trong dựng nước và giữ nước. Theo quan niệm dân gian, có các toà (phủ) thánh M: M thượng ngàn, M thoải, M thượng thiên, M địa, tượng trưng cho M trên rừng, dưới biển, trên trời, trên mặt đất. Tục thờ M ở Việt Nam quan trọng đến mức chiếm vị trí một trong Tứ bất tử là M Liễu Hạnh (Mẫu địa). Trung tâm thờ M ở Miền Bắc Việt Nam là đền thờ Phủ Giày (Nam Định) thờ công chúa Liễu Hạnh; ở Miền Trung (Thừa Thiên - Huế) là điện Hòn Chén thờ Thánh Mẫu Thiên Yana; ở Miền Nam là núi Bà Đen (Tây Ninh) thờ Linh Sơn Thánh Mẫu. Ngoài đền và phủ, ngày nay tín ngưỡng M đã xâm nhập vào các chùa và các điện tại gia. Trải qua một quá trình phát triển lâu dài, ngày nay, trong tín ngưỡng dân gian thờ M, có sự hội nhập và đan xen các yếu tố của nhiều tôn giáo từ tôn giáo nguyên thuỷ như Saman giáo, đến các tôn giáo của xã hội có giai cấp và khu vực như Đạo giáo, hay tôn giáo thế giới như Phật giáo. Trong tục thờ M ngày nay không tránh khỏi có những yếu tố mê tín dị đoan cần phải khắc phục như đồng bóng, xin thẻ, vv. Hằng năm tại các trung tâm thờ M lớn ở Việt Nam, có các ngày lễ hội với nhiều sinh hoạt văn hoá dân gian, khách thập phương đến dự rất đông.