niên đại nhiệt phát quang

tuổi của mẫu vật được xác định bằng phương pháp nhiệt phát quang. Phương pháp này được xây dựng trên cơ sở hiệu ứng phát quang (huỳnh quang được phát ra từ mẫu vật khi nó được đốt nóng).

Công thức đơn giản nhất để xác định tuổi của mẫu vật bằng phương pháp nhiệt phát quang là:

 
 


Khái niệm “tuổi” ở đây được hiểu chính xác là khoảng thời gian mà mẫu được chiếu xạ từ thời điểm mẫu được đốt cháy lần cuối cùng đến thời điểm đo.

Phương pháp nhiệt phát quang được áp dụng để xác định tuổi khảo cổ và tuổi địa chất lần đầu tiên vào năm 1953 do nhà bác học người Mĩ Đanien (Daniels) và cộng sự đề xướng. Phương pháp nhiệt phát quang không chỉ áp dụng tốt cho việc xác định tuổi của mẫu gốm mà còn được phát triển cho các đối tượng khác như: mẫu đá, dung nham và các mẫu trầm tích.

Trong khảo cổ học, nhiệt phát quang được sử dụng chủ yếu để xác định tuổi các mẫu gốm - sứ.