túc duyên

- (xã) tp. Thái Nguyên, t. Thái Nguyên


- Duyên có với nhau từ kiếp trước, theo Phật giáo.


Tầm nguyên Từ điển
Túc Duyên

Túc: sẵn có, Duyên: dây liên lạc giữa vợ chồng (Xem chữ Duyên). Duyên đã định sẵn từ kiếp trước.

Biết đâu gặp gỡ lại là túc duyên. Đại Nam Quốc Sử