
một thể văn nghị luận có tính nghệ thuật. Đầu thế kỉ 20, trên báo chí Trung Quốc xuất hiện những bài văn ngắn gọn, lời lẽ sắc bén, đặt tên là tạp cảm, tiểu phẩm, tuỳ cảm lục, tuỳ bút, đoản bình... dùng làm vũ khí đấu tranh chính trị, văn hoá, nghệ thuật, sau quy làm một gọi là TV. Thời Ngũ Tứ (1918 - 36), người viết TV hay nhất là Lỗ Tấn (Lu Xun), phản ánh đúng tư tưởng, tình cảm của mọi người, không câu nệ hình thức, vừa có tính điển hình, tính khái quát cao, lại vừa châm biếm sâu cay, đọc một lần nhớ mãi. Tên tuổi Lỗ Tấn gắn liền với thể loại này, mặc dù truyện ngắn của ông cũng xuất sắc nhất thời ấy. Thật ra, TV có trong lịch sử văn học Trung Quốc từ lâu, có tên là "cổ văn", thịnh hành vào thời Đường - Tống với những tên tuổi như Hàn Dũ (Han Yu), Liễu Tôn Nguyên (Liu Zongyuan), Tô Thức (Su Shi)... tất cả 8 người (Đường - Tống Bát đại gia). Ở Việt Nam, khoảng 1930 - 45 cũng xuất hiện trên báo chí những bài có thể gọi là TV đăng trong các mục "Trước đèn", "Gió cuốn bụi đời", "Chuyện đời", "Guồng trần xoay máy", "Thời đàm", "Thời hài"... với những cây bút như Chuông Mai (Lê Nhiếp), Lạc Nhân (Nguyễn Quý Hương), Phó Chi, Thục Điểu (Ngô Tất Tố), Lê Ta (Thế Lữ)... có ý nghĩa chính trị - xã hội, cũng được nhiều người tán thưởng.