tủi

- t. Buồn vì thương thân hoặc vì người ta nói nhục đến mình: Giận duyên tủi phận bời bời (K).


nđg. Tự cảm thấy thương xót và buồn cho mình. Thấy tủi vì thua chị kém em. Tủi phận.