tuốt

- đg. 1. Nắm chặt đầu một vật rồi đưa tay đi đến đầu kia để lấy một cái gì, gỡ một cái gì ra : Tuốt bông lúa; Tuốt lươn. 2. Rút mạnh một vật dài : Tuốt gươm .

- ph. Tất cả : Hơn tuốt ; Tuốt cả mọi người.


nIđg.1. Nắm tay vào vật gì mà vuốt cho rời những cái bám vào. Tuốt bông lúa. Tuốt lúa.
2. Nắm tay rút mạnh ra. Tuốt gươm.IIp. Thẳng một mạch. Đi tuốt ra tỉnh.

np. Tất cả. Còn bao nhiêu cho tuốt.

tuốt

tuốt
  • verb
    • to pluck off, to pull off to draw