(quân sự; cg. doanh), từ cổ chỉ đơn vị tổ chức quân đội cao nhất của bộ binh có từ thời Lê Trung Hưng (1583 - 1789) và trở về sau. Mỗi D (gồm một số cơ đội) có quân số không ổn định và được đặt tên riêng. D thời Lê Trung Hưng có quân số cao nhất đến 700 người (trong đó có 600 ưu binh và 100 nhất binh) như các D Trung Khuông, Trung Tiệp, Trung Thắng, Trung Dũng, Trung Hùng, Trung Nhuệ, Trung Dực; trung bình 160 người (D Tả Hoà) đến 170 người (D Tiền Hoà) và ít nhất là 25 người (D Trung Phấn, Trung Kính). Đột xuất, có D biên chế đến 3 nghìn người.