1. Đơn vị đo thời gian, xấp xỉ bằng khoảng thời gian mà Trái Đất quay được một vòng quanh nó. Tuỳ theo vật chuẩn, người ta phân biệt: a) N sao (vật chuẩn là điểm xuân phân), khoảng thời gian giữa hai lần liên tiếp điểm xuân phân đi qua kinh tuyến trời trên (hoặc dưới) của một nơi nào đấy. b) N Mặt Trời thực (vật chuẩn là Mặt Trời), khoảng thời gian giữa hai lần liên tiếp tâm Mặt Trời đi qua điểm kinh tuyến trời trên (hoặc dưới) ở một nơi nào đấy, có độ dài dao động từ 24 h 3 min 36 s (giữa tháng 9) đến 24 h 4 min 27 s (cuối tháng 12). Trên thực tế người ta sử dụng N Mặt Trời trung bình (giả thiết là Mặt Trời có chuyển động biểu kiến đều trên hoàng đạo), là khoảng thời gian giữa hai lần liên tiếp tâm Mặt Trời trung bình đi qua điểm kinh tuyến trời trên (hoặc dưới) tại một nơi nào đấy, bằng 24 h.
2. Khoảng thời gian kéo dài từ thời điểm mép trên Mặt Trời mọc đến khi nó lặn dưới chân trời, thường được dùng theo nghĩa ban ngày đối lập với ban đêm. Độ dài của N phụ thuộc vào vĩ độ địa lí và biến thiên theo xích vĩ của Mặt Trời. Ở vùng hàn đới (vĩ độ từ 66o33’ đến 90o), vào mùa hè N có độ dài biến thiên từ hơn 24 h đến nửa năm. Ở vùng ôn đới và nhiệt đới, N ngắn hơn 24 h, mùa hè N dài hơn đêm, mùa đông thì ngược lại.