1. (thực vật), phần cây ở trên mặt đất, mang lá và cơ quan sinh sản. Là cơ quan dẫn nước, các chất khoáng hoà tan từ rễ lên lá và dẫn các chất hữu cơ do lá tổng hợp đến các bộ phận khác của cơ thể cây. Có khi T còn là cơ quan dự trữ các sản phẩm của cây. Ở một số cây thân thảo, T thường chứa diệp lục làm nhiệm vụ quang hợp, trao đổi khí với bên ngoài. Ở một số loài cây, T còn làm nhiệm vụ sinh sản sinh dưỡng. Tuỳ theo tính chất của từng loại cây mà chức năng này tăng cường, chức năng kia giảm bớt; vd. cây ở nước thì khả năng nâng đỡ ít, cây sống một năm hay một mùa thì chức năng dự trữ giảm nhẹ. Ngoài chức năng đã nói trên, T còn có nhiều dạng biến thái để phù hợp với chức năng mới, vd. gai mọc ở nách lá để bảo vệ T; ở những nơi thiếu nước, lá tiêu giảm nên T hoặc cành chứa diệp lục và có dạng lá để làm nhiệm vụ quang hợp, còn lá chính thức là những vảy nhỏ và sớm rụng như ở cây quỳnh, cây càng cua, vv. T chính của cây thường có hướng mọc thẳng đứng, kích thước rất khác nhau, như T bạch đàn Châu Đại Dương cao trên 100 m, còn cây bèo cám (Wolffia arrhiza) sống nổi trên ao T chỉ dài 1 mm. Trên T chính có: chồi ngọn, chồi nách, chồi phụ, mấu, gióng, vv. T dài ra nhờ đỉnh sinh trưởng ở ngọn và bộ phận sinh trưởng của gióng. Từ chồi nách của T chính phát triển thành cành bên (cành cấp một). Môi trường không khí trên mặt đất có nhiều tác động lên cây nên không phải cây nào cũng có khả năng tự đứng thẳng trong không gian mà nhiều cây phải dựa vào cây khác để vươn lên, có cây phải bò trên mặt đất. Người ta phân loại T dựa theo thời gian sống của cây (T gỗ, T bụi, T cỏ), vị trí mọc của T (T đứng, T bò, T leo).
2. (động vật), phần chính của cơ thể động vật bốn chi để cho đầu và tứ chi gắn vào. Cơ thể người được chia làm 3 phần là đầu, T và tứ chi.
3. (giải phẫu học), chỉ một bộ phận của một cơ quan có tác dụng giống như T của cơ thể; đặc biệt dùng cho động mạch (vd. T động mạch), bạch mạch (vd. T bạch mạch) hoặc thần kinh (vd. T thần kinh), vv.