thể văn ngắn gọn, phần nhiều là thơ tứ ngôn, mang tính chất khuyên răn, “đánh vào những tật xấu, ngăn ngừa những hoả hoạn có thể xảy ra”. Bắt đầu hưng thịnh từ thời Tam đại: Hạ (Xia) có Hạ châm, Thương (Shang) có Thương châm, Chu (Zhou) có Bách quan châm. Thời Xuân thu (Chunqiu), thể văn này suy vi nhưng chưa đến nỗi tuyệt diệt; còn lưu lại tới thời Minh Thanh (Ming Qing). Ở Việt Nam, thể này được viết trên những bức hoành, trên tường vách ở các tư gia hay đình chùa.
Vd: “Bài châm cẩn ngôn”
Lòng người phát động
Bởi nói mà ra
Lòng chớ nóng nảy
Trước giữ khoan hoà
Cái máy đầu lưỡi
Nên hay, nên vạ
Lành, giữ, nhục, vinh
Bởi tự đó cả.