đồ thờ để đốt trầm hương, phổ biến bằng đồng đúc hoặc bằng gốm, Đ gồm các bộ phận: thân (có nắp hoặc không nắp), quai, chân, đế. Thân là phần chính, có miệng vuông góc, tròn hay gần tròn; thường để trơn, đánh bóng hay chạm khắc nhẹ (rồng hoá mây, hoa, lá...). Trên nắp thường gắn tượng con vật (nghê, lân...), trổ các khe thủng hình chữ triện hay hoa lá để khói toả ra. Hai quai thường có hình rồng hoá. Đ hình vuông, chữ nhật hoặc tròn; có bốn chân, Đ tròn ba chân. Mép dưới có đường lượn trang trí thành bốn chân. Đ gốm, đá đơn giản hơn, thường không có đế. Loại Đ đồng đồ sộ để ở đền, miếu, cung đình, chân cao tăng thêm vẻ uy nghi, quyền lực (x. Cửu đỉnh). Đ lúc đầu chỉ là những bình gốm có chân để đốt trầm hương, hình dáng đơn giản; sau được các nghệ nhân, nghệ sĩ chú ý tạo dáng phong phú thêm, rồi được chế tác bằng đồng, loại này được dùng phổ biến. Đ nhỏ không có nắp và chân thấp gọi là lư.