ngại
- đgt. 1. Cảm thấy cần phải tránh vì không muốn gánh chịu, không muốn có liên luỵ: ngại đường xa ngại va chạm. 2. Cảm thấy lo lắng, không yên lòng vì sợ có điều không hay xảy ra: ngại cho tương lai của con nếu lấy phải người chồng như vậy.
nđg. 1. Muốn tránh vì nghĩ đến những điều không hay có thể đến với mình. Ngại đi xa. Ngại va chạm.
2. Thấy không yên vì sợ có điều gì không hay xảy ra. Ngại rằng trời sắp mưa. Ngại tuổi già sức yếu.
xem thêm: sợ, kinh, hãi, kiêng dè, e, ngại, kinh hoảng, kinh hãi, kinh hoàng, kinh hồn, kinh khủng, kinh sợ, hoảng, hoảng hồn, hoảng hốt, hoảng sợ, sợ hãi